Lịch sử nước hoa

Lịch sử nước hoa

  • Post category:Làm đẹp

Từ xa xưa, con người đã cố gắng che dấu hoặc tăng cường mùi của mình với nước hoa, bằng cách dùng các mùi dễ chịu từ tự nhiên. Nhiều nguyên liệu tự nhiên và nhân tạo đã được sử dụng trong sản xuất nước hoa.

Nước hoa xuất phát từ tiếng Latin, “per” có nghĩa là “thông qua” và “fumum” có nghĩa “khói” hay “sương”.

Nền văn minh cổ đại

Trong các nền văn minh cổ đại Ai Cập, Hy Lạp, La Mã, Ba Tư và Trung Quốc, nước hoa được sử dụng không chỉ để làm thơm cơ thể mà còn dùng trong các nghi lễ tôn giáo.

Theo Kinh thánh, Ba người đàn ông khôn ngoan đã đến thăm em bé Jesus mang theo nhựa thơm (myrrh) và nhũ hương (frankincense). Người Ai Cập cổ đại đã đốt nhang kyphi làm từ lá móng (henna), nhựa thơm (myrrh), quế (cinnamon) và cây bách xù (juniper). Họ cũng ngâm gỗ (aromatic wood), gôm (gum) và nhựa (resins) trong nước và dầu để sử dụng như một loại dầu thơm. Người Ai Cập cổ đại cũng ướp hương người đã khuất và thường gán các mùi hương/nước hoa cụ thể cho các vị thần. Họ cho rằng nước hoa là “hương thơm của các vị thần”, là “món ăn đánh thức tinh thần”.

Sau đó, nước hoa Ai Cập đã ảnh hưởng đến người Hy Lạp và La Mã. Trong hàng trăm năm sau khi Rome sụp đổ, nước hoa chủ yếu là một nghệ thuật phương Đông. Nhiều người tin rằng người Ba Tư đã phát minh ra quy trình chưng cất từ đó có thể tạo ra nước hoa dùng cồn thay vì dầu. Người Ba Tư thống trị việc buôn bán nước hoa trong nhiều thế kỷ, rất có thể là do phương pháp mới của họ vào thời điểm đó.

Châu Âu

Nó lan sang châu Âu khi Thập tự quân thế kỷ 13 mang các mẫu từ Palestin đến Anh, Pháp và Ý. Người châu Âu đã phát hiện ra các đặc tính chữa bệnh của nước hoa trong thế kỷ 17. Các bác sĩ điều trị bệnh dịch hạch che miệng và mũi bệnh nhân bằng túi da chứa đinh hương (cloves), quế (cinnamon) cay nồng và hương liệu (spices) để chữa bệnh.

Pháp

Nước hoa sau đó được sử dụng rộng rãi trong thời kỳ chế độ quân chủ. Vua Louis XIV của Pháp đã sử dụng nó rất nhiều đến nỗi ông được gọi là “vua nước hoa”. Căn phòng của ông chứa đầy nước hoa, và bát chứa hoa khô được đặt khắp cung điện để làm mát không khí. Hoàng gia được tắm trong sữa dê và cánh hoa hồng, dùng nước hoa cho cơ thể, quần áo, đồ nội thất, tường và bàn ăn. Chính tại thời điểm này, Grasse – một vùng đất miền nam nước Pháp, nơi có nhiều loài hoa, đã trở thành nơi sản xuất nước hoa hàng đầu thế giới.

Anh, Đức

Trong khi đó, ở Anh, chất thơm được chứa trong các mặt dây chuyền/ đồng hồ và đầu gậy để chủ nhân có thể thưởng thức. Mãi đến cuối những năm 1800, khi hóa chất tổng hợp được sử dụng, nước hoa mới có thể được bán ra thị trường. Nước hoa tổng hợp đầu tiên là nitrobenzene, được làm từ acid nitric và benzen. Hỗn hợp tổng hợp này có mùi hạnh nhân và thường được sử dụng để làm hương xà phòng. Năm 1868, William Perkin đã tổng hợp coumarin từ đậu tonka Nam Mỹ để tạo ra một mùi thơm giống như hương cỏ khô. Ferdinand Tiemann của Đại học Berlin đã tạo ra màu tím tổng hợp và vani.

Hoa Kỳ

Tại Hoa Kỳ, Francis Despard Dodge đã tạo ra citronellol (một loại alcol có mùi giống như hoa hồng) từ tinh dầu sả chanh (citronella oil). Trong các biến thể khác nhau, hợp chất tổng hợp này tạo ra mùi hương của các loài hoa như đậu thơm (sweet pea), linh lan-huệ tây (lily of the valley), thủy tiên (narcissus) và dạ lan hương (hyacinth).